ItruyenChu Logo

Chương 1: Kim giáp chém rồng, lập chiếu thập phương

Trời quang mây tạnh, mặt trời đỏ treo cao.

Tại đế đô Đại Minh, ba mươi sáu con ngõ hoa liễu vang lên tiếng người huyên náo, bảy mươi hai tòa lầu quản huyền ngân lên khúc nhạc uyển chuyển du dương. Nơi chân thiên tử, thế gia bao đời áo tía mũ cao, bách tính an cư lạc nghiệp. Kinh thành rộng lớn, quả nhiên là một cảnh tượng thái bình an lành.

Đột nhiên, một vệt kim quang bắn ra chói lòa. Người dân trong kinh thành đồng loạt ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy một vị Kim Giáp Lực Sĩ tay giơ cao thánh chỉ, đạp mây mà bước lên. Tiếng nói của vị ấy cuồn cuộn uy nghiêm, vang vọng khắp tầng không:

“Bích Ba Long Vương, ngươi phạm vào pháp lệnh Đại Minh, ám hại bách tính ta, tội đáng muôn chết. Ta phụng mệnh thiên tử, chém đầu ngươi đoạn tuyệt hậu thế!”

Vừa dứt lời, trong hư không liền hiển hiện một con Chân Long vảy râu uốn lượn. Ánh mắt Kim Giáp Lực Sĩ lạnh lùng, tay nâng thanh đao sắc bén chém xuống không chút ngập ngừng. Đao quang lướt qua, đầu rồng lập tức rơi thẳng xuống.

Ngang!

Tiếng long ngâm cao vút đinh tai nhức óc vang lên, một đạo long hồn thoát ra khỏi thể xác, muốn cưỡi mây bỏ chạy.

“Nghiệt súc!”

Không đợi vị lực sĩ kia kịp ra tay, từ sâu trong hoàng thành đột nhiên truyền đến một tiếng quát lớn. Linh hồn Chân Long bỗng nhiên khựng lại, ngay sau đó bị một luồng sức mạnh mạnh mẽ cuốn đi, rơi thẳng xuống trảm long đài phía dưới.

Kim Giáp Lực Sĩ hơi khom người hành lễ, rồi mang theo đầu rồng chợt biến mất không tì vết.

Đợi đến khi kim quang tan đi, dị tượng không còn tăm hơi, cả tòa hoàng thành rơi vào một sự im lặng quỷ dị. Nhưng ngay sau đó, những tiếng bàn tán xôn xao như triều dâng dậy đất vang lên khắp nơi.

“Chỉ là một con nghiệt long, mà cũng dám mạo phạm uy nghiêm của thiên triều ta sao?”

“Nay có Thánh Thiên Tử tại triều, quản ngươi là Phật môn Tây Vực hay là tộc yêu man, cứ bước vào bờ cõi Đại Minh là đều phải khúm núm cúi đầu!”

Đó chính là khí độ của người dân chốn kinh kỳ. Từ thời Liệt Võ Đế, Đại Minh đã ra tay trấn áp Phật môn Tây Vực, đạp nát hai tộc yêu man. Ngay cả Tiên tông Đạo môn hay loài tàn yêu nơi hoang dã cũng đều phải phủ phục dưới chân Đại Minh thiên triều, không một ai dám tùy tiện làm càn.

Lương Quốc Công phủ.

Trương Lân mặc một chiếc áo la lan màu xanh ngọc, đầu đội khăn tiêu dao một chữ, dáng vẻ lười biếng nửa nằm giữa giàn hoa nho. Bên cạnh hắn, hai tỳ nữ mặc váy lụa đang nhẹ nhàng quạt mát, thỉnh thoảng lại đưa vài quả nho xanh mọng nước vào miệng hắn.

Quả thật là khung cảnh hưởng lạc của một công tử chơi bời.

“Thật đúng là xã hội phong kiến đầy sa đọa mà!” Trương Lân híp mắt nhìn lướt qua vẻ thanh tú của hai thiếu nữ bên cạnh, trong lòng không khỏi cảm khái vạn phần.

Nghĩ lại, kiếp trước hắn vốn là một thanh niên năm tốt sinh ra và lớn lên dưới ánh mặt trời, ôm chí lớn cống hiến cho đất nước. Nào ngờ vì thức đêm quá nhiều để chuẩn bị cho kỳ thi công chức mà đột tử ngay trên trường thi. Đến khi tỉnh lại, hắn đã đặt chân đến xã hội phong kiến mang tên Đại Minh này, nhưng nơi đây lại hoàn toàn khác xa với triều đại Đại Minh trong ký ức của hắn.

Nơi này võ giả đi lại như đi chợ, tiên phật chẳng còn là chuyện hư vô mờ mịt. Chuyện chém rồng trên không trung kinh thành vừa rồi chính là minh chứng rõ ràng nhất.

Lịch sử thế giới này tương tự như một phiên bản cao võ của kiếp trước, nhưng dòng chảy đã rẽ sang một bước ngoặt lớn sau cái chết của Sùng Trinh Đế. Vào thời khắc Đại Minh lunglay sắp sụp đổ, con trai của một vị phiên vương họ Chu đã dấy binh khởi nghĩa. Bằng vào tu vi võ đạo tuyệt đỉnh cùng tài thao lược quân sự xuất chúng, vị ấy đã quét sạch lục hợp, định đỉnh càn khôn, tiêu diệt Sấm Vương, ngăn chặn man tộc phương Bắc, khiến cờ xí Đại Minh một lần nữa tung bay khắp chín châu.

Người đời sau gọi vị ấy là Liệt Võ Đế.

“Vận mệnh thật biết trêu đùa người ta.” Trương Lân thầm nghĩ.

Nhưng cũng may, có lẽ nhờ kiếp trước thường xuyên giúp đỡ người già qua đường, tích được chút công đức, nên kiếp này hắn được đầu thai vào Lương Quốc Công phủ, một trong những phủ đệ huân quý bậc nhất Đại Minh. Dù chỉ là đích thứ tử, không thể kế thừa tước vị, nhưng làm một phú gia ông sống an nhàn đến cuối đời cũng là một lựa chọn không tồi.

“Nhị công tử...” Tỳ nữ cầm quạt hơi cúi người, ghé sát tai hắn nói nhỏ, hơi thở ấm áp phả vào bên tai: “Trưởng công chúa phái người đến phủ, chắc chắn là muốn bàn chuyện thực hiện hôn ước với ngài. Phu nhân đang gọi ngài qua đó, ngài cứ kháng mệnh thế này liệu có ổn không?”

Nàng chỉ là một tỳ nữ, lời này rõ ràng có chút vượt quá phận sự. Nhưng cũng may vị Trương Lân công tử này ngày thường đối xử rất tốt với người hạ, hoàn toàn không giống như lời đồn thổi ngang ngược phách lối bên ngoài. Chỉ trừ việc thiên phú tu hành của hắn có vẻ không được tốt cho lắm.

Trương Lân bất đắc dĩ mở mắt ra: “Tính cách của Trường Nhạc công chúa vốn có khí phách của bậc nữ trung hào kiệt, lại rất được đương kim thánh thượng sủng ái. Nàng từng theo học vị Tế tửu Quốc Tử Giám, sau đó lại gia nhập Tiên tông Đạo môn để tu hành, làm sao có thể cam chịu bị một tờ hôn ước này trói buộc? Lần này e rằng nàng phái người đến là để hoãn lại ngày cưới mà thôi.”

Từ hôn là chuyện không thể, bởi lời thiên tử nói ra nặng tựa ngàn vàng. Dù trưởng công chúa có được sủng ái đến đâu, phụ hoàng của nàng cũng không thể tự tát vào mặt mình. Trương Lân chỉ tiếc nuối vì bản thân rốt cuộc chẳng có cơ hội để thốt lên câu nói kinh điển của các bậc nhân vật chính.

Nghĩ lại cũng buồn cười, theo đúng định luật của người xuyên không, hắn đáng ra phải lâm vào cảnh ngộ không người thương xót, bị gia nhân khinh rẻ, lại bị con thứ trong nhà chèn ép, để rồi phẫn uất hô vang khẩu hiệu ba mươi năm Hà Đông, ba mươi năm Hà Tây rồi bỏ phủ mà đi, đợi đến khi thần công đại thành mới trở về vỗ mặt từng người.

“Truyện thì cũng chỉ là truyện mà thôi.” Trương Lân ngầm lắc đầu cười thầm.

Ngược lại với những tình tiết ấy, hắn ở phủ đệ này lại được gom góp muôn vàn sủng ái vào một thân. Vị phụ thân của hắn thậm chí còn lo xa cho tương lai trăm năm sau của đứa con trai không có quyền kế thừa tước vị này, nên đã mặt dày hướng đương kim thánh thượng xin một tờ hôn thư. Làm một vị phò mã, gắn kết quan hệ với hoàng tộc, đời này kiếp này của hắn coi như vinh hoa phú quý không phải lo nghĩ. Cha mẹ thương con, tất sẽ vì con mà tính kế lâu dài.

Nhắc đến phụ thân của hắn là Trương Cảnh Thái, ông cũng là một bậc rồng phượng trong loài người. Lương Quốc Công đời trước là công thần khai quốc từng theo Liệt Võ Đế bắc tiến chống man tộc, thu phục giang sơn. Nhưng truyền đến thời Trương Cảnh Thái thì phủ đệ đã sa sút mất một nửa, ngoài cái danh quốc công ra thì chẳng còn chút thực quyền nào. Vậy mà Trương Cảnh Thái lại cứng rắn dựa vào tu vi võ đạo kinh thế của mình, lập nên vô số chiến công hiển hách trong cuộc chiến với hai tộc yêu man, nhờ đó được đương kim thiên tử hết sức trọng dụng. Lương Quốc Công phủ theo đó cũng một lần nữa giành lại tiếng nói trong tập đoàn huân quý. Hôn ước giữa Trương Lân và trưởng công chúa cũng từ đó mà thành.

Tỳ nữ cầm quạt nghe vậy liền ngẩn người, nàng không ngờ đằng sau chuyện này lại có nhiều uẩn khúc đến thế. Trong nhận thức đơn thuần của nàng, hoàng mệnh là không thể làm trái, hơn nữa công tử lại là người của phủ quốc công, sánh đôi cùng trưởng công chúa cũng không tính là chịu thiệt, vậy mà vị trưởng công chúa danh chấn kinh thành kia lại có chí hướng cao xa như vậy.

“Thanh Hà!” Một tỳ nữ khác đang dùng ngón tay ngọc ngắt một quả nho đưa vào miệng Trương Lân, khẽ giọng nghiêm nghị nhắc nhở: “Công tử làm việc tự có tính toán của người, phận hạ nhân chúng ta sao có thể xen vào?”

Tỳ nữ tên Thanh Hà mím môi, vội vàng cúi đầu nhận lỗi: “Là nô tỳ quá phận, xin công tử trách phạt!”

Dù chủ tử có phóng khoáng đến đâu, kẻ hầu người hạ cũng không được phép càn rỡ, nhất là ở chốn cửa son quý tộc này.

“Cái xã hội phong kiến này... xem ra cũng không tệ lắm.” Trương Lân thầm cảm khái trong lòng. Hắn phẩy tay tỏ ý không chấp nhặt, rồi ra hiệu cho hai người lui xuống.

Bản thân hắn thì khép hờ đôi mắt, tập trung toàn bộ tinh thần vào tòa cung điện nguy nga, cao ngất ngưỡng đang hiện hình trong tâm trí. Giữa làn mây mù lượn lờ và tử khí bốc lên nghi ngút, vài cột bạch ngọc chống trời sừng sững hiện ra, trên đó chạm long vẽ phượng tinh xảo.

Cột đá ở gần hắn nhất toàn thân đỏ rực như máu, bên trong luồng lôi quang lập lập lòe phát ra những tiếng nổ vang lốp bốp. Không đợi Trương Lân kịp nhìn kỹ, từng hàng văn tự màu vàng ròng hình nòng nọc đã bay vọt ra, nhanh chóng sắp xếp thành một thiên kinh văn lơ lửng giữa không trung:

“Ngồi quản ngàn dặm trong hư không, lập chiếu thập phương trong thế giới;

Cưỡi đầu Hỏa Long dài ngàn trượng, kiểm tra linh tà mấy triệu nhạc;

Ngàn cờ che khuất vầng nhật nguyệt, lôi oanh bách nhận rạng ngày minh;

Há miệng răng sói thao cột sắt, nắm giữ thân tả hữu giết gian hồn;

Trước làm Hoàng Phong thổi ác quỷ, sau đem lôi đình rung Thiên Đình...”

Tử Vi Huyền Đô Lôi Đình Ngọc Kinh!

Đây lại là một thiên pháp môn quan tưởng chính tông của Đạo môn!