Chương 1: Vĩnh sinh nhân
Từ Phàm chưa từng nghĩ mình sẽ xuyên không. Hắn đang ở trong nhà xí thì đột nhiên bị truyền tống đến nơi này.
Thậm chí cái mông còn chưa kịp lau.
Hắn muốn tìm vài chiếc lá cây, nhưng khi ngẩng đầu lên chỉ thấy một vùng tuyết trắng xóa. Khắp nơi trơ trụi, đừng nói là lá cây, ngay cả một cọng cỏ cũng không tìm thấy.
Từ Phàm trầm tư chiêm nghiệm nhân sinh một lát, rồi dời ánh mắt sang khúc gỗ nhỏ bên cạnh.
. . . .
« Leng keng! Chúc mừng túc chủ mở khóa hệ thống »
Âm thanh bất ngờ vang lên làm Từ Phàm giật nảy mình, tay run lên một cái.
Đây chính là hệ thống mà những người xuyên không bắt buộc phải có.
Từ Phàm không quá kinh ngạc, loại mô-típ cũ kỹ này hắn đã quá quen thuộc rồi. Tiếp theo chắc chắn sẽ là một đường vô địch, gặp Thần giết Thần, gặp quỷ giết quỷ. Cuối cùng, hắn sẽ mang theo vài vị hồng nhan tri kỷ thoái ẩn giang hồ, trải qua một cuộc đời chất phác, không hoa mỹ nhưng cũng đầy tẻ nhạt.
« Chúc mừng túc chủ mở khóa "Vĩnh sinh hệ thống" »
Vĩnh sinh hệ thống có thể cung cấp tuổi thọ cho túc chủ. Chỉ cần túc chủ tiến hành rèn luyện thân thể hoặc tu luyện, tất cả đều sẽ kéo dài tuổi thọ.
Ví dụ: Túc chủ đánh quyền tiêu hao năng lượng, nhận được tuổi thọ. Túc chủ chạy bộ tiêu hao năng lượng, nhận được tuổi thọ.
Từ Phàm gãi đầu, đây là loại hệ thống gì thế này? Chẳng lẽ công dụng duy nhất chỉ là gia tăng tuổi thọ?
Hắn thử đánh vài quyền.
Một lát sau, âm thanh của hệ thống lại vang lên: « Chúc mừng túc chủ nhận được tuổi thọ: + bốn canh giờ »
. . . . .
Sau một hồi loay hoay, thu hoạch lớn nhất của Từ Phàm là kéo dài tuổi thọ thêm một ngày.
Hệ thống này thật phế vật.
Từ Phàm nhận ra mình đang ở trên núi, liền nghĩ đến việc xuống núi xem thử tình hình.
Uỳnh!
Bầu trời bất thình lình vang lên một tiếng nổ lớn. Tiếp đó, hắn nhìn thấy hai đạo quang mang đụng nhau giữa không trung, giải phóng ra hào quang và nhiệt lượng vô tận. Sức chấn động khủng khốc giống như sóng dữ cuộn trào, khuếch tán ra bốn phương tám hướng.
Ngay sau đó, toàn bộ khu vực này thoát ly khỏi mặt đất, bắt đầu nhanh chóng bay lên cao.
Từ Phàm trực tiếp ngất đi.
Đến khi hắn tỉnh lại, không biết đã trôi qua bao lâu. Toàn bộ tiểu trấn giống như đã bị tách rời khỏi nhân gian.
Tại hai đầu nam bắc của tiểu trấn, mỗi bên có một vị đại năng đang bất động, dường như đang đấu pháp. Không chỉ Từ Phàm ngơ ngác, mà bách tính trong trấn cũng mắt lớn trừng mắt nhỏ, không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Các người đánh nhau thì cứ đánh, đưa chúng ta lên đây làm gì? Để xem kịch vui sao?
Thoáng một cái, nửa tháng đã trôi qua.
Tin xấu là hai vị đại năng vẫn chưa kết thúc trận đấu pháp, còn tin tốt là phàm nhân trong tiểu trấn bị bao vây này ngoại trừ việc không thể ra ngoài, thì cuộc sống sinh hoạt thường ngày không chịu bất kỳ ảnh hưởng nào. Tiểu trấn tự cung tự cấp, khí hậu lại thích hợp.
Năm tháng thoi đưa.
Từ Phàm sống trong rừng hơn năm tháng, ngày thường ngoài việc rèn luyện thì chính là rèn luyện. Mỗi ngày hắn đều hít đất 200 cái, gập bụng 200 cái, chạy bộ 5km, luyện đá chân 200 lần, đánh quyền 200 lần.
Đương nhiên những việc này không phải ngày một ngày hai mà thành, mà là do tích lũy từng chút một. Nhờ vậy, Từ Phàm đã tích lũy được hơn một trăm năm tuổi thọ.
Trong rừng có trái cây, thỏ rừng, gà rừng, rau dại, đủ để hắn no bụng. Từ Phàm còn dựng một căn nhà gỗ nhỏ, cứ thế sinh sống trong rừng như một người nguyên thủy.
Một năm sau.
Cuộc chiến của hai vị đại năng vẫn chưa kết thúc. Từ Phàm cuối cùng cũng dời từ trong rừng vào trong thôn. Bởi vì hắn nhận ra nếu bản thân không nói chuyện với con người, hắn sẽ sớm quên mất ngôn ngữ của nhân loại.
Năm năm sau.
Trong thôn xảy ra bạo loạn. Do mất đi sự ràng buộc của luật pháp, nhân tính trở nên vô cùng vặnẹo. Khi một kẻ có được chút quyền lực liền bắt đầu không ngừng cướp bóc, dục vọng ngày càng bành trướng.
Tại thị trấn biệt lập như đảo hoang này, vốn có một nhóm người đã lật đổ sự thống trị tàn bạo của tên trấn trưởng cũ, giết chết cả nhà gã. Thế nhưng tình hình trong trấn chẳng những không chuyển biến tốt đẹp, mà tên trấn trưởng mới lên ngôi còn tàn bạo hơn gấp bội.
Cứ như vậy, câu chuyện cũ liên tục lặp lại, toàn bộ tiểu trấn rơi vào cảnh hỗn loạn tột cùng.
Đến năm thứ bảy.
Sợ bản thân gặp vạ lây, Từ Phàm một lần nữa trốn khỏi thôn, quay trở lại khu rừng năm xưa.
Hắn ngẩng đầu nhìn hai vị đại năng trên bầu trời, trong lòng thầm nghĩ, hắn chính là kiểu người chơi lão luyện, để xem phe nào có thể kiên trì lâu hơn. Hắn cứ ở chỗ này gom góp kinh nghiệm, khiến bọn họ phải tức chết.
Năm thứ tám.
Tiểu trấn không còn ánh mặt trời. Dường như có một đôi bàn tay khổng lồ đang bao bọc lấy thị trấn nhỏ bé như hạt châu này.
Mất đi ánh mặt trời, vạn vật không thể sinh trưởng. Động thực vật chết hàng loạt, người dân trong trấn mất đi nguồn thức ăn. Ngay sau đó, một cuộc tranh đoạt tàn khốc hơn đã nổ ra.
Năm thứ chín, người trong trấn đã chết sạch.
Từ Phàm nhìn khắp nơi đều là hài cốt, khẽ thở dài một tiếng. Nhờ có vĩnh sinh hệ thống, hắn không cần ăn thức ăn, không cần tiếp xúc với ánh nắng, không cần uống nước, thậm chí ngay cả không khí cũng không cần hô hấp.
"Oa... Oa..."
Từ Phàm chợt nghe thấy tiếng khóc. Men theo âm thanh tìm xuống một căn hầm ngầm, hắn phát hiện một thiếu nữ tầm mười bảy, mười tám tuổi. Thiếu nữ may mắn sống sót, bên cạnh còn vài mẩu bánh bao khô khốc, đó là chút lương thực cuối cùng của nàng. Trước đó Từ Phàm từng tích trữ rất nhiều lương thực, liền đem toàn bộ phân cho nàng.
Năm thứ mười.
Lương thực cạn kiệt, thiếu nữ phát hiện ra bí mật Từ Phàm không cần ăn uống mà vẫn có thể sống sót. Ngay đêm hôm đó, thừa dịp hắn đang ngủ say, nàng lén lút định ra tay sát hại Từ Phàm để ăn thịt, tưởng rằng làm vậy bản thân cũng có thể trường sinh.
Đáng tiếc, Từ Phàm luôn giữ lòng đề phòng, thiếu nữ dễ dàng bị hắn phản sát. Từ Phàm sau đó đã chôn cất nàng.
Năm thứ mười lăm.
Từ Phàm nhẩm tính tuổi của mình, khi xuyên không hắn 21 tuổi, vậy hiện tại đã là 36 tuổi. Mười lăm năm qua, việc kiên trì rèn luyện mỗi ngày đã biến hắn thành một nam tử hán bắp thịt cuồn cuộn.
Nhưng... cũng chỉ có thế mà thôi. Dù sao hắn hoàn toàn không biết phương pháp tu hành, chỉ có thể tôi luyện thể phách của bản thân.
Từ Phàm vẫn kiên trì tự nói chuyện với chính mình mỗi ngày, bởi hắn không muốn bản thân bị mất đi ngôn ngữ.
Năm thứ hai mươi.
Vào ngày hôm đó, Từ Phàm vẫn luyện quyền trên bãi đất trống như thường lệ. Đột nhiên mặt đất chấn động dữ dội, tiếp theo toàn bộ tiểu trấn nhanh chóng rơi rụng xuống dưới.
Uỳnh!
. . . . .
Một lúc lâu sau, Từ Phàm từ trong đống phế tích bò ra.
Ánh mặt trời chói mắt một lần nữa bao phủ thân hình, khiến hắn sững sờ hồi lâu. Nhìn thảm cỏ xanh mướt xung quanh, hắn nhận ra hiện tại đang là mùa xuân hoặc mùa hè.
Hai vị đại năng kia đã biến mất. Không ai biết họ vì sao mà đến, cũng chẳng ai rõ kết cục của họ ra sao. Ở thế giới này, những chuyện không lời giải đáp như vậy có rất nhiều. Mà cái giá phải trả chính là tính mạng của vô số dân chúng bình thường.
Một tiểu trấn với mấy ngàn mạng người, trong mắt tu sĩ cũng chỉ như cỏ rác kiến hôi. Đây... chính là thế giới này.
Từ Phàm đứng trên thảm cỏ, chăm chú nhìn về nơi xa, sau đó chậm rãi cất bước.
Nên đi đâu bây giờ? Hắn vẫn chưa nghĩ ra. Cứ đi một bước tính một bước vậy, có đi nhầm cũng chẳng sao, cùng lắm là tốn thêm chút thời gian. Mà thứ hắn không thiếu nhất, chính là thời gian.