ItruyenChu Logo

Chương 1: Triệu Thành

Mặt trời rực rỡ treo cao. Mặc dù đã vào thu, nhưng trong không khí vẫn mang theo mấy phần nóng bức.

Trong phòng học, Triệu Thành một tay chống cằm, tay còn lại vô cùng buồn chán xoay cây bút, lật mở quyển sách giáo khoa hãy còn mới tinh.

Trên bục giảng, một người đàn ông trung niên thân hình cao lớn đang viết viết vẽ vẽ trên bảng đen. Hắn tay không khoanh tròn, tay không vẽ vuông, triển lộ ra kỹ thuật không tầm thường.

Còn về Triệu Thành, hắn đang ngẩn người. Thân thể mặc dù ở trong phòng học, nhưng tinh thần lại không biết đã bay đến phương nào.

Tư duy của hắn rất phóng khoáng. Bề ngoài mặc dù lộ ra vẻ đờ đẫn, nhưng trong đầu lại đang tiến hành một trận bão táp tư duy, xoay chuyển rất nhiều ý niệm nhìn như sâu sắc, kì thực chẳng có bất kỳ ý nghĩa gì.

Lúc này, Triệu Thành đang suy nghĩ, nếu như coi phòng học này là bên ngoài, vậy khoảng không vũ trụ rộng lớn ở ngoài phòng học phải chăng chính là bên trong.

Nơi chính mình đang ngồi chính là ranh giới của thế giới bên trong, thậm chí chỉ cần đưa tay ra là có thể vượt qua thời không "bên trong và bên ngoài" để thực hiện một bước nhảy vọt thời không.

Dù sao, ngay bên tay trái hắn chính là cửa sổ.

Ánh mặt trời ngoài cửa sổ chiếu lên người, hơi nóng.

Triệu Thành nghĩ đến việc đưa tay ra, vì vậy hắn buông bút xuống, nhìn một chút bàn tay mình, năm ngón tay khẽ co duỗi một hồi.

Dưới ánh mặt trời, bàn tay không tính là lớn ấy lộ ra vẻ óng ánh trong suốt, giống như một khối ngọc thạch nào đó.

Nhìn như vậy, suy nghĩ của Triệu Thành tiếp tục phát tán, thoáng cái đã nhảy chuyển tới việc "hiệu ứng mỹ nhan của ánh nắng cũng không tệ". Ý niệm vừa chuyển, hắn lại nghĩ đến những thủ đoạn tà đạo kiểu như dùng bộ lọc mỹ nhan biến một miếng gà rán thành mỹ nữ, Triệu Thành không khỏi bật cười một tiếng.

"Cuộc sống như vậy thật ra cũng không tệ."

"Chẳng những sống lâu hơn hai mươi mấy năm, còn được phản lão hoàn đồng, làn sóng này xem như cùng thắng, quả thực là thắng đậm."

Suy nghĩ của Triệu Thành lại chuyển hướng, nghĩ tới kiếp trước.

"Chính là không biết lão Trương, lão Vương bọn họ có còn sống sót hay không."

Triệu Thành là một người xuyên việt, nhưng lại không phải người xuyên việt theo ý nghĩa thông thường. So với đoạt xá, hắn càng gần gũi với kiểu luân hồi chuyển thế hơn.

Chỉ là đổi một thế giới mà thôi.

Bất quá, lần chuyển thế này của Triệu Thành lại có chút thủy thổ không phục. Lúc vừa mới chào đời, hắn không có điểm nào khác biệt so với trẻ sơ sinh bình thường. Phải đợi đến khi năm tháng trôi qua, theo việc đột nhiên nhìn thấy một vài cảnh tượng rồi hiện lên cảm giác quen thuộc mãnh liệt, hắn mới dần dần mơ thấy một số mảnh vỡ ký ức của kiếp trước.

Cho đến nửa năm trước, Triệu Thành mới rốt cục phá vỡ đạo màng ngăn cách kia. Đó là một loại cảm giác thế giới đột nhiên trở nên rõ ràng, thoáng cái, cái gì hắn cũng đều nghĩ ra, cái gì cũng đều thông suốt.

Mà hình ảnh ký ức cuối cùng ở kiếp trước của Triệu Thành là những bông tuyết ùn ùn kéo đến, vọt tới như sóng triều, tiếng vang ngập trời, triệt để thể hiện ra thiên uy lăng liệt của tự nhiên.

Cảnh tượng như vậy không thể bảo là không rúng động, đặc biệt là khi bản thân thân ở trong đó, các loại cảm xúc trải qua tuyệt đối không phải là thứ có thể cảm nhận được thông qua màn hình máy quay.

Đó là một loại vẻ đẹp nghiêm nghị, nổ tung và lao nhanh.

Chính là cái giá để cảm nhận loại mỹ cảm này có chút lớn, bằng cả một mạng người.

Dĩ nhiên, bị tuyết chôn sống cũng không chỉ có một mình Triệu Thành, còn có mấy người bạn tốt của hắn.

Triệu Thành là cái chết rõ ràng minh bạch, chính là không biết mấy người bạn kia của hắn có thể sáng tạo ra kỳ tích sinh mạng hay không.

Dù sao, vận khí loại vật này vốn là điều không nói trước được.

Mà ngay khi khôi phục trí nhớ, Triệu Thành liền phát hiện chính mình đã xuyên qua, đổi sang một thế giới khác.

Thế giới hiện tại này, chẳng những có diện tích rộng lớn gấp trăm lần so với địa cầu ở kiếp trước.

Trọng yếu nhất là cái thế giới này tồn tại một loại lực lượng gần như siêu phàm.

Sở dĩ nói gần như siêu phàm là bởi vì loại lực lượng này không phải là siêu tự nhiên, trong không khí không có linh khí, cũng không có hạt siêu phàm nào cả.

Không có hô phong hoán vũ, cũng không có người nào có thể khống chế phong hỏa lôi đình.

Nhưng lại có người có thể thông qua thủ đoạn đặc biệt để tôi luyện thể xác và tinh thần, khiến cho thân thể dần dần đạt tới "không xấu", tinh thần dần dần đạt tới "bất hủ".

Những cường giả trong đó có đủ loại biểu hiện cực độ "không khoa học" dưới góc nhìn từ kiếp trước của Triệu Thành.

Kiếm gỗ chém sắt!

Cường quang hòa tan kim loại!

Thậm chí còn có thể lưu lại dấu vết, ý niệm trong đó thiên cổ bất hủ!

Những biểu hiện này đối với người của thế giới này mà nói đều là những chuyện nhìn mãi thành quen, giống như việc con người không cảm thấy hô hấp là một chuyện kỳ quái vậy.

Người ở thế giới này đối với việc con người thông qua tu hành để thu được lực lượng siêu phàm thoát tục sẽ không cảm thấy có chút kỳ quái nào.

Nhưng đối với một người xuyên việt như Triệu Thành, một người vốn sinh sống ở thế giới kiếp trước toàn là người bình thường mà nói, tu hành lại là một chuyện rất thần kỳ, thậm chí là không tưởng tượng nổi.

Đây không thể nghi ngờ là một loại sai lệch trong nhận thức.

Mà cũng chính bởi vì loại sai lệch này đã khiến cho Triệu Thành sinh ra một loại khát vọng, khát vọng đối với "siêu phàm".

Đây là một loại tâm lý rất bình thường, càng thiếu cái gì thì lại càng muốn cái đó.

Chỉ có người từng chịu đựng qua cái đói mới có thể thật sự hiểu được sự trân quý của lương thực. Đồng thời, một người từng thân ở thế giới bình thường như Triệu Thành cũng sinh ra chấp niệm mãnh liệt đối với siêu phàm.

Loại chấp niệm này là thứ mà rất nhiều thổ dân của thế giới này không có.

Chính vì vậy, nửa năm qua, Triệu Thành đã thay đổi sự lười biếng trước kia.

Mà có lẽ là bởi vì thức tỉnh trí nhớ kiếp trước, lại có lẽ là bởi vì nguyên nhân xuyên việt, thiên phú về việc tu hành của Triệu Thành cũng không tệ. Mặc dù không tính là ngàn dặm mới tìm được một, nhưng cũng là chọn một trong mấy ngàn người.